Vợ là quả ớt chín cây
Đỏ tươi ngoài vỏ rất cay trong lòng
Vợ là một đóa hồng
Vợ là "sư tử Hà Đông" trong nhà
Vợ là nắng gắt mưa sa
Vợ là giông tố phong ba bảo bùng
Nhiều người nhờ vợ lên ông
Nhiều người nhờ vợ mất không cơ đồ
Vợ là cả những vần thơ
Vợ là những giấc mơ vơi đầy
Vợ là một chất men say
Là nước hoa ngoại làm ngây ngất lòng
Vợ là một áng mây hồng
Vợ là hoa hậu để chồng mê say
Vợ là khối óc bàn tay
Vợ là bác sĩ tháng ngày chăm ta
Vợ là nụ-vợ là hoa
Vợ là chồi biếc vợ là mùa xuân
Vợ là tín dụng nhân dân
Vợ là kế toán giãi ngân trong nhà
Vợ là biển rộng bao la
Vợ là hương lúa đậm đà tình quê
Vợ là gió mát trưa hè
Vợ là hơi ấm thổi về đêm đông
Vợ là chổ dựa cho chồng
Nhiều ông dám bảo vợ không là gì
Khoan khoan hảy nghỉ lại đi
Vợ quan trọng lắm không gì hơn đâu
Việc nhà vợ có công đầu
Nấu cơm,nấu nước,rữa rau,pha trà
Vợ là máy giặt trong nhà
Vợ là cát sét Vợ là ti vi
Nhiều đêm vợ hát chồng nghe
Lời ru xưa lại vọng về trong ta
Vợ là làn điệu dân ca
Vợ là bà chủ ,Vợ là nhân viên
Vợ là cái máy đếm tiền
Vợ là "Nội lực" làm nên cơ đồ
Vợ là thủ quỷ,thủ kho
Vợ là hạnh phúc ấm no trong nhà
Vợ là vủ trụ bao la
Nhiều điều bí ẩn mà ta chưa tường
Khi nào giận,lúc nào thương
Sớm mưa ,chiều nắng ai lường được đâu
Vợ là một khúc sông sâu
Vợ là cả một bầu trời xanh
Vợ là khúc nhạc tâm tình
Vợ là cây trúc bên đình làm duyên
Vợ là cô tấm thảo hiền
Vợ là cô cám hám tiền ham chơi
Vợ là con phật,cháu trời
Rẽ mây rơi xuống làm người trần gian !!
Thơ: sưu tầm
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét